Towaman Kids - Những đứa trẻ lớn lên “giữa tầng mây” đang “rơi vào vực thẳm”
Dù có một cuộc sống giàu có, đầy đủ tiện nghi và theo học tại các trường danh giá, ngày càng nhiều trẻ em Nhật Bản lớn lên trong các chung cư cao tầng đang rơi vào khủng hoảng tinh thần.
Yui sinh ra trong một gia đình giàu có, có cha mẹ là những người thành đạt, địa vị xã hội và cả nơi ở đều ở “trên tầng cao". Theo học tại một trường tư tốt nhất, lớp luyện thi, lớp năng khiếu,... con đường tương lai tưởng như đã được trải sẵn và một cuộc sống thành công đáng mơ ước đang chờ Yui phía trước. Nhưng rồi, ở tuổi 14, cô bé đột nhiên suy sụp và tự cô lập mình.
Cha mẹ của Yui bối rối và cố gắng kết nối với cô bé nhưng không được. Họ sẵn sàng chi trả để làm mọi thứ cho con, nhưng Yui chỉ ngồi hàng giờ cúi gằm mặt vào điện thoại, thờ ơ với thế giới xung quanh. Các chuyên gia xác định tình trạng của cô bé được gọi là Futoko - những đứa trẻ bị khủng hoảng tâm lý và từ chối đến trường.
Đáng chú ý, trường hợp như cô bé Yui không phải là duy nhất, mà ngày càng nhiều đứa trẻ sống trong các chung cư cao tầng cao cấp (được gọi là towaman, viết tắt của tower mansion) cũng đang rơi vào tình trạng này.
Cuộc sống ngột ngạt "trên tầng cao"
Nhà báo Junji Sakaki, chuyên gia lĩnh vực bất động sản tại Tokyo, lý giải rằng: “Tại các căn hộ towaman, tuổi thơ của trẻ em nơi đây như bị nhốt trong 4 bức tường. Trẻ em không gắn bó với khu dân cư xung quanh mà chủ yếu sinh hoạt trong phạm vi tòa nhà. Cùng với đó, mỗi gia đình ở mỗi tầng khác nhau lại có mức thu nhập và mức sống riêng, dần hình thành nên một hệ thống phân tầng giai cấp ngầm. Trẻ em cảm nhận được điều đó, và trong vô thức chúng tự so sánh và tạo ra khoảng cách với nhau”.
Các bậc cha mẹ cạnh tranh nhau về thu nhập, địa vị xã hội; còn con cái cũng cạnh tranh nhau về trường lớp. Ai học nhiều hơn, trường nào nổi tiếng hơn, trường tư hay trường thường, bầu không khí so đo đầy ngột ngạt này sớm đặt lên vai những đứa trẻ một áp lực vô hình khổng lồ.
Noriyasu Nishimura, gia sư của nhiều đứa trẻ sống trong các towaman, cho biết: “Từ khi còn học mẫu giáo, những đứa trẻ này đã có lịch học bảy ngày một tuần. Về đến nhà, chúng phải trò chuyện với bố mẹ về “hiệu quả chi phí”, “lập kế hoạch PDCA”,... những thứ thuộc về phạm trù kinh doanh”.
Một môi trường sống như nhà kính, bầu không khí gia đình thì luôn ngột ngạt và bí bách. Không có gì lạ khi những đứa trẻ như Yui bắt đầu thu mình lại. Dù vậy, không phải đứa trẻ nào cũng chọn rút lui trong im lặng, một số khác phản kháng lại lối sống ngột ngạt này bằng cách nổi loạn và chạy trốn.
Mitsuki, một cô bé 12 tuổi từng sống trong một towaman, nhưng nay lại lang thang ở quảng trường Toyoko - nơi tụ tập của nhiều trẻ vị thành niên bỏ nhà, bỏ học. “Tôi ghét nhà. Ghét trường học. Ở đây là nơi duy nhất mà tôi thấy dễ chịu,” Mitsuki nói.
Mỗi ngày, bố mẹ của cô bé đều đi làm từ sáng đến tối. Mỗi khi tan học về, chào đón Mitsuki là một ngôi nhà trống rỗng, lạnh tanh, trên bàn là tiền và một mảnh giấy dặn dò “tự mua đồ ăn, nhớ học bài”. Sau một thời gian lang thang ngoài quảng trường, Mitsuki đã được cảnh sát đưa vào trung tâm bảo trợ trẻ em và sẽ sớm được trả về với gia đình.
Cuộc sống nơi những tòa tháp cao tầng có thể đầy tiện nghi, sang trọng, nhưng liệu những đứa trẻ trong đó có cần một cuộc sống “trên tầng cao” nhưng đầy ngột ngạt như thế. Một tuổi thơ êm ấm có thể không đủ đầy vật chất nhưng nhất thiết phải đủ đầy về mặt tinh thần. Và đôi khi, càng gần với “những tầng mây cao”, những đứa trẻ này lại càng cần một mặt đất đủ ấm áp để đứng vững.
kilala.vn
Nguồn: Japan Today
Đăng nhập tài khoản để bình luận