NỘI DUNG BÀI VIẾT

    Nhật Bản thời Edo – một xã hội siêu tái chế và sửa chữa

    Nhật Bản thời Edo – một xã hội siêu tái chế và sửa chữa

    Người ta nói rằng vào thời Edo (1603-1868), ngay cả trong các bãi rác cũng không tìm thấy giấy và quần áo cũ, ô dù, thùng gỗ hoặc nồi niêu bị hỏng. Những thứ hiếm hoi bị vứt bỏ là mảnh vữa trát tường và mảnh ngói vỡ, rác quét nhà và những mẩu còn sót lại của thứ gì đó đã bị cháy đen. Nhưng ngay cả những thứ này rồi cũng được sử dụng làm vật liệu để xây dựng các công trình san lấp. Sửa chữa và tái chế là lẽ thường, trong khi lãng phí là điều đáng xấu hổ trong xã hội Edo.

    Với nguồn tài nguyên hạn chế của một quốc đảo tự cô lập với thế giới bên ngoài, người dân thời Edo đã sửa chữa, tái sử dụng và tái chế ngay cả những thứ dường như không còn chút giá trị. Bằng trí tuệ và sự khéo léo của mình, họ tận dụng các loại “rác” một cách hiệu quả đến khó tin, hình thành nên một hệ thống sửa chữa tái chế tinh vi, hầu như không lãng phí bất kỳ tài nguyên nào.

    Trên những con phố thời Edo, các thương nhân gánh theo đôi quang gánh trên vai, len lỏi khắp mọi ngõ ngách để thu gom đủ loại rác: sáp nến chảy, giấy vụn, vải cũ, khung dù bỏ đi cho đến tóc rụng hay chất thải của người. Những người thợ hành nghề sửa chữa cũng đi khắp thị trấn, cung cấp dịch vụ tận nhà: từ sửa nồi niêu, guốc gỗ, đồ gốm cho đến đèn lồng. Lúc bấy giờ, ước tính có tới hàng nghìn nghề thu gom, sửa chữa, tái chế các vật dụng hằng ngày.

    Nghệ thuật tái chế của người Edo

    Vào thời Edo, khi một vật đã đi hết vòng đời và không thể sửa chữa được nữa, người ta sẽ tái chế để nó bước vào một vòng đời mới. Chu trình sử dụng sửa chữa tái chế tiếp tục lặp đi lặp lại nhằm tận dụng triệt để giá trị của tài nguyên. Đến khi không thể tái chế được nữa, chúng sẽ trở thành nhiên liệu đốt hoặc phân bón và lại trở về với đất.

    Để hiểu hơn cách người Nhật làm điều này, hãy cùng xem xét trường hợp của kimono. Vào thời bấy giờ, người dân thường sở hữu rất ít kimono, có người thậm chí chỉ có một bộ duy nhất để mặc hằng ngày. Vải vóc thời xưa cực kỳ quý, vì vậy họ phải nghĩ cách để kéo dài tuổi thọ và tận dụng chúng.

    Kimono được sử dụng và bảo quản cẩn thận rồi truyền lại qua các thế hệ trong gia đình. Đến khi kimono bị rách hoặc sờn, họ sẽ tháo chỉ, may lại thành bộ kimono mới hoặc vá để sửa chữa. Khi đã quá cũ và không thể mặc được nữa, họ sẽ tái chế nó thành các vật dụng nhỏ như tạp dề maekake, tã lót, túi rút, khăn furoshiki hay khăn lau zokin...

    Rồi đến khi zokin cũ, người ta lại cắt nó thành những dải vải mỏng và đan thành dép hoặc thảm nhỏ để sử dụng trong nhà. Hoặc như ở miền Bắc Nhật Bản còn có một kỹ thuật dệt gọi là sakiori, trong đó vải cũ được xé thành những dải mảnh dùng làm sợi ngang để dệt nên tấm vải mới. 

    Cuối cùng, khi cả những vật đã qua tái chế này cũng trở nên cũ nát, chúng được dùng làm phân bón hoặc nhiên liệu đốt.

    tai-che-kimono
    Đời sống tuần hoàn của kimono: thu hoạch bông, dệt vải, may kimono, tháo kimono và may lại, tái chế thành zokin, làm nhiên liệu đốt, trở thành tro để bón cho cánh đồng. Ảnh: daiwahouse

    Đó là cách làm ở vùng nông thôn, tuy nhiên ngay cả thị dân cũng hiếm khi mua kimono mới. Họ thường giặt sạch những bộ kimono sờn rách và mang đến cửa hàng quần áo cũ, trả thêm tiền để đổi lấy một bộ kimono khác. Đây cũng là kimono cũ đã được cửa hàng thu mua và sửa chữa, tân trang rồi bán lại. Người ta nói rằng thời xưa, chỉ riêng thành Edo (Tokyo ngày nay) đã có tới 4.000 hàng buôn bán quần áo cũ.

    Còn trong trường hợp kimono đã cũ đến mức cửa hàng cũng không tiếp nhận, các phương thức tái sử dụng sửa chữa tái chế sẽ được áp dụng giống như trong các gia đình bình dân.

    Muôn màu nghề sửa chữa và tái chế thời Edo

    Người Edo không bỏ qua bất cứ loại rác nào bởi luôn có cách để tận dụng chúng. Dưới đây là một số nghề nghiệp thu gom, sửa chữa và tái chế tiêu biểu vào thời kỳ này:

    Thu mua tro

    Tro từ lò sưởi và bếp của các hộ gia đình được thu gom bởi những người thu mua tro chuyên nghiệp. Tro có thể được dùng để cải thiện đất, bón phân cho cây trồng hay dùng trong chế biến thuốc nhuộm và rượu. Người ta nói rằng mặt của những người mua tro lúc nào cũng trắng bệch do luôn bị phủ đầy tro.

    mua-tro
    Người thu mua tro thời Edo trong tập sách Morisada Manko của Kitagawa Morisada, xuất bản năm 1908.

    Thu mua giấy

    Giấy đã qua sử dụng được mua về và gửi đến các cơ sở để tái chế thành giấy vệ sinh và khăn giấy. Loại giấy tái chế này được gọi là “還魂紙 Hoàn Hồn Chỉ”, tức “trả hồn cho giấy”.

    Thu mua sáp nến chảy

    Việc mua phần sáp chảy ra khi đốt nến khá phổ biến, dùng để tái chế thành những cây nến mới. Vào thời Edo, nến là một mặt hàng quý giá chỉ được sử dụng bởi tầng lớp quý tộc, samurai cấp cao, thương nhân giàu có hoặc tại các nhà thổ. Người dân thường không có lựa chọn nào khác ngoài việc dùng dầu cá để đốt, hoặc đi ngủ sớm. Sáp nến chảy được gọi với một cái tên đẹp: “ 蝋涙 - rourui" (nước mắt sáp).

    mua-sap-nen
    Người mua sáp nến trong tập sách Morisada Manko của Kitagawa Morisada, xuất bản năm 1908.

    Thu mua ô dù cũ

    Vào thời Edo, những chiếc dù cũ cũng được tái chế. Thời đó, dù được làm bằng tre, khung được dán giấy. Các nhà buôn sẽ thu mua ô dù cũ, bóc lớp giấy dầu chống thấm ra, làm sạch, sửa chữa phần nan dù và dán giấy để bán lại.

    sua-o-du
    Thu mua, sửa chữa ô dù là nghề phổ biến thời Edo. 

    Thu mua chổi

    Chổi cũ có thể được tái chế thành dây thừng hoặc bàn chải.

    Thu mua tóc rụng

    Thời đó, tóc rụng khi chải đầu sẽ được thu gom để làm tóc giả (kamoji). Những người làm nghề này được gọi là ochanai, bởi họ sẽ đi dọc phố và rao “Ochi wa nai ka” (Ai có tóc rụng không?).

    ochanai
    Người phụ nữ với tay nải bọc bằng furoshiki trên đầu

    Thu mua phân

    Vào thời Edo, ngay cả chất thải của con người cũng được thu gom để bán cho nông dân làm phân bón.

    Sửa nồi

    Đây là nghề sửa chữa nồi và ấm gang bằng cách hàn thiếc vào các vết nứt và lỗ thủng. Người thợ rèn mang trên vai một cái ống thổi. Khi được yêu cầu, họ sẽ đốt lửa tại chỗ và thổi bằng ống thổi để nấu chảy kim loại làm vật liệu sửa chữa.

    sua-chua-noi-nieu
    Người sửa nồi thời Edo trong tập sách Morisada Manko của Kitagawa Morisada, xuất bản năm 1908.

    Vá đồ gốm

    Phương pháp vá đồ gốm này gọi là “yaki-tsugi”, có ưu điểm là vết nối ít lộ màu, giá rẻ, lại có thợ đi khắp nơi sửa chữa tại chỗ. Khác với nghệ thuật vá gốm kintsugi trứ danh sử dụng sơn mài và bột vàng, bạc, yaki-tsugi dùng bột thủy tinh chì shiratamako có trong men gốm, trộn với keo động vật để dán các mảnh gốm vỡ rồi nung ở nhiệt độ thấp. Nghề này từng cực kỳ phát đạt tại Edo đến mức đồ gốm mới không thể bán được.

    Thay giấy đèn lồng

    Khi phần giấy đèn lồng bị ố, xỉn màu sẽ có những người thợ đến tận nhà để thay. Họ thường phải vẽ thêm tên cửa hàng và gia văn kamon theo yêu cầu, nên cũng là một công việc đòi hỏi sự khéo léo.

    Thay răng guốc geta

    Phần trụ nhỏ bên dưới đế geta được gọi là “răng”. Phần này dễ bị mòn, chỉ cần tháo ra và lắp răng khác là lại có thể sử dụng.

    Bài học về “Mottainai” cho xã hội hiện đại

    Thành Edo xưa là nơi sinh sống của một triệu dân, đô thị lớn nhất thế giới vào thời điểm đó. Tuy nhiên, đây lại là một xã hội tuần hoàn, vận hành dựa trên việc tái chế, tái sử dụng trong mọi khía cạnh của đời sống, và hầu như không tạo ra rác thải. Ở đó, mọi thứ đều được xem là tài nguyên, được sử dụng “đến cùng” với lòng trân trọng và biết ơn.

    Việc sửa chữa, tiếp tục sử dụng và tái chế đồ vật ngay cả khi chúng bị hỏng minh chứng cho tinh thần Mottainai của người Edo. Nguồn gốc của từ "Mottainai" (勿体無い/もったいない) bắt nguồn từ “Mottai” (勿体 VẬT THỂ), một thuật ngữ được cho là có nguồn gốc Phật giáo, ám chỉ hình thái, giá trị vốn có, bản chất cốt lõi của một vật. Bằng việc phủ định Mottai, Mottainai chính là hành động phớt lờ, xem nhẹ giá trị này và là biểu hiện của sự lãng phí.

    Người ta cũng cho rằng Mottainai gắn bó chặt chẽ với giáo lý Phật giáo về tính “Không” (空) và “Duyên Khởi” (縁起). Cả hai khái niệm đều khẳng định rằng không có gì trên thế gian tồn tại một cách độc lập, mọi sự đều tồn tại trong mối liên kết với nhau. Chính vì lẽ đó, mọi thứ xung quanh ta đều đáng để trân quý, để biết ơn, bởi chúng và ta đều nương tựa và nâng đỡ lẫn nhau.

    Xem thêm: Mottainai: Học người Nhật xưa để sống bền vững hơn 

    Ngày nay, triết lý Mottainai từ Nhật Bản đã lan tỏa khắp thế giới như một lời nhắn gửi về sự cần thiết của việc tiêu dùng tiết kiệm và trân trọng tài nguyên. Mua sắm bền vững, sử dụng nâng niu, sửa chữa khi hỏng và tái chế khi có thể, đó là cách để mỗi cá nhân góp phần làm giảm áp lực đang đè nặng lên hành tinh, một hệ quả từ việc sản xuất dư thừa và tiêu thụ quá mức của xã hội hiện đại.

    Với mục tiêu nhân rộng lối sống Mottainai trong cộng đồng, từ năm 2020, Kilala đã duy trì tổ chức sự kiện Kilala Mottainai Day như một không gian để gặp gỡ, chia sẻ về những ý tưởng sống xanh, giảm lãng phí. Vào hai ngày 24 - 25/01/2026 sắp tới, Một Tay Nải Xanh Kilala Mottainai Day lần thứ 4 sẽ chính thức trở lại với chuỗi hoạt động và trải nghiệm đa dạng theo chủ đề “Đổi chủ Nâng tầm Sửa chữa sai lầm”.

    kilala-mottainai-day-mot-tay-nai-xanh

    Bạn có thể làm gì với những món đồ không còn được dùng đến, những đồ vật “bị thương” nên đành nằm lặng im trong góc phòng? Hay liệu những thay đổi nhỏ trong lối sống của chúng ta có thể giảm bớt gánh nặng lên hành tinh như thế nào? Mời bạn tìm hiểu về sự kiện và cùng Kilala trải qua một cuối tuần xanh tại đây!

    kilala.vn

    Một Tay Nải Xanh – Kilala Mottainai Day 

    Category

    Bình luận không được chứa các ký tự đặc biệt!

    Vui lòng chỉnh sửa lại bình luận của bạn!