Fukuryu: Những thợ lặn cảm tử hy sinh dù chưa từng tham chiến
Fukuryu là lực lượng thợ lặn cảm tử của Đế quốc Nhật Bản, được huấn luyện để mai phục dưới đáy biển và dùng sào gắn thuốc nổ tấn công tàu đổ bộ của Mỹ. Chiến tranh kết thúc trước khi họ kịp tham chiến nhưng nhiều thành viên đã thiệt mạng ngay trong quá trình huấn luyện.
Song song với đó, các cảng biển và tuyến đường thủy quan trọng của Đế quốc Nhật Bản liên tục bị phong tỏa bằng thủy lôi, đòi hỏi phải có người rà phá dưới nước. Để đáp ứng nhu cầu này, các nhà nghiên cứu tại Trường Kỹ thuật Hải quân Yokosuka đã phát triển một loại thiết bị lặn kiểu mới, không cần ống dẫn khí từ mặt nước, cho phép thợ lặn hoạt động bí mật và tự do hơn dưới đáy biển.
Tuy nhiên, đến giữa tháng 03/1945, Đế quốc Nhật Bản quyết định thay đổi mục đích sử dụng thiết bị này từ rà phá thủy lôi trở thành trang bị cho một lực lượng cảm tử mới bên cạnh Kamikaze.
Từ đó, các Fukuryu (伏龍 – PHỤC LONG) - "Rồng ẩn mình" ra đời. Họ có nhiệm vụ mai phục dưới biển sâu từ 5-7m tại các khu vực dự kiến quân đội Mỹ sẽ đổ bộ. Mỗi người mang theo một cây sào tre dài 5m, đầu sào gắn khoảng 15kg thuốc nổ. Khi tàu đi qua phía trên, họ sẽ lao lên, cắm sào vào đáy tàu và kích nổ. Đây là một nhiệm vụ gần như không để lại khả năng sống sót cho người thực hiện.
Những buổi huấn luyện khắc nghiệt trong ký ức Suzuki Michiro
Năm 14 tuổi, Suzuki Michiro đang được đào tạo để trở thành phi công tại Đội Không quân Hải quân Okazaki tại tỉnh Aichi. Một ngày nọ, trong khi đang xếp hàng cùng các học viên khác, sĩ quan phụ trách thông báo tuyển người cho các đơn vị tấn công đặc biệt và yêu cầu những ai tình nguyện bước lên phía trước.
"Tất cả mọi người đều bước lên một bước. Không một ai đứng lại. Trong đầu mọi người lúc đó đều nghĩ việc tham gia lực lượng này thật oai”, ông Suzuki nhớ lại.
Trong 240 người, cuối cùng chỉ có khoảng 7 người vượt qua các bài kiểm tra thể chất, bao gồm cả ông Suzuki. Lúc này, họ mới được biết về kế hoạch bí mật của Đế quốc Nhật Bản trong việc tạo nên các thợ lặn cảm tử Fukuryu. Sau khi được chuyển đến một trường huấn luyện ở Yokosuka, tỉnh Kanagawa, giai đoạn tập huấn khắc nghiệt chính thức bắt đầu.
Các Fukuryu phải mặc đồ lặn nặng gần 80 kg, đội mũ sắt và đeo bình lọc khí sau lưng. Bên trong chiếc bình này chứa natri hydroxit, có tác dụng loại bỏ khí carbon dioxide trong hơi thở rồi biến nó thành không khí sạch để truyền trở lại bộ đồ.
Ngoài sự hỗ trợ của bồ độ lặn, các Fukuryu còn phải tuân theo kỹ thuật thở đặc biệt: “Hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng. Phải tuân thủ điều này 100%. Nếu lỡ thở ra bằng mũi, khí carbon dioxide bên trong bộ đồ lặn sẽ tăng lên, gây ngộ độc và khiến cơ thể không thể cử động được. Trong một lần lặn, chỉ cần thở sai 5 lần là sẽ tử vong”, ông Suzuki chia sẻ.
Bên cạnh đó, chiếc bình lọc khí làm bằng thiếc vốn rất mỏng, chỉ cần dùng ngón tay ấn vào cũng bị móp. Do đó, nếu thợ lặn thở sai kỹ thuật hoặc bình bị thủng do va đập, natri hydroxit sẽ trào ngược lên và lọt vào miệng, tràn xuống cổ họng, gây bỏng nặng dẫn đến tử vong.
Trên thực tế, dù Chiến tranh thế giới thứ hai (1939-1945) chấm dứt trước khi lực lượng này kịp tham chiến, nhưng nhiều thành viên đã thiệt mạng ngay trong các buổi tập huấn. Trong số 7 người cùng đến từ đội không quân Okazaki, chỉ duy nhất ông Suzuki còn sống sót.
Những người từng liên quan đến hoạt động của đơn vị huấn luyện đã kể lại thương vong: “Mỗi ngày có một hoặc hai người thiệt mạng” hoặc “hơn 50 người tử vong”, nhưng con số chính xác vẫn còn là một bí ẩn vì nhiều tài liệu chính thức đã bị thiêu rụi sau chiến tranh. Trong số đó, nhiều người vẫn chưa tìm thấy được thi thể.
"Dù sao đi chăng nữa, vẫn phải sống sót qua được buổi huấn luyện ngày mai, buổi huấn luyện hôm nay đã, rồi mới có thể hy sinh cho đất nước. Chỉ riêng việc cố giữ mạng qua từng ngày đã là hết sức rồi. Không được chết, không được chết, nhất định không được chết cho đến khi ra trận. Tôi đã nghĩ như vậy” vừa nhớ lại những ngày huấn luyện trước khi chiến tranh chấm dứt, ông Suzuki vừa chia sẻ.
Buổi tối ngày 07/08/2023, Suzuki Michiro qua đời tại nhà riêng ở tỉnh Gifu, bên cạnh người thân trong gia đình. Theo lời con gái cả - bà Atsuyo, mạch đập của ông yếu dần và ông ra đi thanh thản như đang chìm vào một giấc ngủ ngay trong ngôi nhà thân thương của mình.
Quan điểm của chuyên gia
Irokawa Kimio, cựu phó giáo sư Học viện Phòng vệ Nhật Bản, người vẫn tiếp tục nghiên cứu về Fukuryu, không đánh giá cao tính khả thi của kế hoạch đưa lực lượng này ra chiến trận. Ông nhận định sức công phá của chất nổ gắn trên đầu sào lẫn mức độ rủi ro cho các Fukuryu chưa từng được kiểm chứng trước khi triển khai thực tế. Hơn nữa, nếu tàu đối phương không xuất hiện đúng khu vực mai phục, các Fukuryu buộc phải chờ dưới nước cho đến khi cạn oxy.
Theo ông Irokawa, đây chỉ là một ý tưởng tác chiến dựa trên lý thuyết: bố trí lực lượng, chờ đối phương xuất hiện rồi tấn công - phản ánh góc nhìn thiếu thực tế của các lãnh đạo, những người sẵn sàng đặt cược tính mạng của các thiếu niên trẻ mà bỏ qua yếu tố hiệu quả thực chiến.
Ông Tomohide Murai, Giáo sư tại Đại học Quốc tế Tokyo - một chuyên gia nghiên cứu lịch sử quân sự cũng đưa ra lời nhận định sau: “Khi vũ khí và nhiên liệu trở nên khan hiếm trong thời chiến, các cuộc tấn công cảm tử sẽ trở thành một lựa chọn, và điều này có thể dẫn đến nhiều bi kịch hơn nữa… Để ngăn chặn viễn cảnh đó, chúng ta cần rút ra những bài học từ lịch sử."
kilala.vn
Đăng nhập tài khoản để bình luận