NỘI DUNG BÀI VIẾT

    Những nghề thủ công sinh ra từ tuyết

    Vào mùa đông Nhật Bản, khi lớp tuyết dày hàng mét bao phủ lên những cánh đồng, cô lập làng mạc trong một biển tuyết trắng mênh mông, cũng là lúc người nông dân phải tạm dừng công việc mưu sinh chính của mình. Để có thu nhập trong lúc nông nhàn này, họ chuyển sang làm những công việc phụ, từ đó sinh ra những nghề thủ công mỹ nghệ tinh xảo vẫn còn được truyền lại cho đến nay.

    Nghề thủ công đan lát

    Đan lát là công việc mùa đông phổ biến ở nhiều vùng miền trên khắp Nhật Bản. Sử dụng rơm rạ sau vụ thu hoạch và các loại thực vật khác, người dân sẽ tạo ra nhiều loại sản phẩm thủ công từ trang phục, giày dép, cho đến đồ gia dụng hay các vật dụng dùng trong nghi lễ Thần đạo…

    Nghề đan bện rơm

    Thành phố Tokamachi của Niigata là một trong những vùng tuyết rơi nhiều nhất thế giới. Xưa kia, khi mùa gặt kết thúc và những đợt tuyết đầu mùa sắp sửa đổ bộ là lúc các ngôi nhà ở Tokamachi bắt đầu vang lên tiếng chày đập rơm. Để chuẩn bị cho mùa giá rét đang tràn về, người dân sẽ dùng rơm để làm áo tơi (mino), giày dép rơm (suppon và waragutsu).

    áo tơi
    Áo tơi là món đồ không thể thiếu vào mùa đông thời xưa.

    Trước Tết Nguyên đán, họ làm đồ dùng mùa đông và các mặt hàng để bán ở chợ Sekki-ichi (hay còn gọi là Chinkoro-ichi) một phiên chợ có nguồn gốc từ thời Edo, nơi nông dân mang các vật dụng gia đình và đồ thủ công dân gian làm từ rơm, tre đến bán và dùng số tiền kiếm được để mua sắm cho năm mới. Ngày nay phiên chợ được tổ chức vào tháng 1, nhưng ban đầu diễn ra trong 6 ngày của tháng 12 âm lịch. Còn sau Tết Nguyên đán, nông dân sẽ bện dây thừng và dép rơm để sử dụng trong công việc đồng áng vào mùa xuân.

    suppon-waragutsu
    Ngề bện suppon và waragutsu ở Tokamachi. Ảnh: NOTE

    Trong suốt mùa đông dài, khu vực xung quanh bếp lửa irori là nơi gia đình quây quần, bé trai thì học nghề đan rơm từ ông và cha, còn bé gái học xe sợi, dệt vải từ bà và mẹ.

    neko-chigura
    Lồng mèo Neko chigura là nghề thủ công truyền thống vào mùa đông ở tỉnh Niigata và Nagano, cũng được bện từ rơm sau mùa gặt. Ảnh: note.com/honno_hitotoki

    Nghề đan lát Oku-Aizu

    Vùng Oku-Aizu phía Tây Nam Fukushima là vùng núi cao thưa thớt dân cư, một trong những khu vực có nhiều tuyết nhất tại Nhật Bản. Vào mùa đông, nơi đây được bao phủ trong lớp tuyết dày 1-2m.

    Từ xa xưa, người dân sinh sống tại đây đã phát triển nghề đan lát từ cỏ cây được thu hái từ những ngọn núi xung quanh; các sản phẩm như giỏ đan, dây thừng đã được tìm thấy trong các di chỉ có niên đại 2.500 năm trước. Vào mùa đông, người dân trong làng quây quần bên bếp lửa, cả gia đình vừa dạy nhau vừa làm. Các kỹ thuật đan lát này kế thừa trực tiếp văn hóa Jomon và vẫn tiếp tục được duy trì cho đến ngày nay.

    oku-aizu
    Ảnh: tohokukanko.jp

    Sản phẩm đan lát Oku-Aizu (奥会津編み組細工) có thể chia thành ba loại chính theo nguyên liệu được sử dụng:

    Đồ đan từ vỏ nho rừng (山ブドウ細工): Vỏ cây nho dại rất bền chắc nên thường được dùng để đan giỏ. Đặc trưng là càng dùng lâu, màu càng sẫm và bề mặt sẽ càng bóng đẹp hơn.

    yamabudou
    Đan lát từ vỏ cây nho rừng. Ảnh: jtcw.jp

    Đồ đan từ matatabi (マタタビ細工): Đây là một loại cây thân leo mọc trên núi, và phần thân dày trưởng thành sẽ được sử dụng sau khi lột bỏ vỏ. Các loại rổ rá làm từ matatabi có khả năng thoát nước tốt và bề mặt mềm dẻo, nên từ xưa đã được dùng để rửa rau, vo gạo. Sau khi hoàn thiện, sản phẩm được “phơi lạnh” (kanzarashi) trong không khí mùa đông để tăng độ bền và màu sắc trở nên sáng hơn.

    Đồ đan từ hiroro (ヒロロ細工): Hiroro (tên Nhật: Miyama-kansuge/ Okuno-kansuge) là một loại cỏ lâu năm và là loài đặc hữu của Nhật Bản. Cỏ được thu hoạch từ núi, xe thành dây rồi đan thành giỏ. Các sản phẩm có mắt đan rất mịn, trông như ren, mang vẻ đẹp vừa mộc mạc vừa tinh tế đặc trưng.

    hiroro
    Sản phẩm đan từ hiroro. Ảnh: jtcw.jp

    Nghề dệt vải

    Ở xứ tuyết Niigata, có hai loại vải kimono trứ danh là Echigo-jofu (越後上布), được sản xuất tại thành phố Minami-Uonuma, và Ojiya-chijimi (小千谷縮) của thành phố Ojiya. Ojiya-chijimi là vải gai được dệt theo kiểu gồ ghề đặc trưng gọi là “shibo”, trong khi Echigo-jofu cũng là vải gai nhưng được dệt trơn. Điểm chung của chúng là cực kỳ mỏng nhẹ và mềm mại khi chạm nên là chất liệu phổ biến cho những bộ kimono mùa hè.

    niigata-vai-det
    Ảnh: ojiya.niigata.jp

    Năm 1955, hai loại vải này đã trở thành Di sản văn hóa phi vật thể quan trọng đầu tiên của Nhật Bản, và đến năm 2009 thì được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại.

    Từ khâu làm sợi đến khi hoàn thiện vải sẽ trải qua hơn 30 công đoạn, và để hoàn thành một tấm vải cần khoảng 5 tháng. Một trong những công đoạn cuối cùng diễn ra vào những ngày nắng từ tháng 2 đến tháng 3, lúc này vải dệt xong được phơi trên tuyết (yuki-sarashi) trong 10 đến 20 ngày.

    Phơi vải trên tuyết không chỉ giúp vải trở nên mềm mại hơn mà còn có công dụng tẩy trắng. Người ta cho rằng khi tuyết tan dưới sức nóng của mặt trời, nước thấm qua các thớ vải rồi bốc hơi, quá trình này sinh ra ozone, có tác dụng tẩy trắng sợi vải.

    phoi-vai
    Cảnh tượng những tấm vải với hoa văn đa dạng được xếp ngay ngắn trên nền tuyết trắng tinh khôi từ lâu đã trở thành hình ảnh báo hiệu mùa xuân về trên vùng đất. Ảnh: JNTO

    Mặt khác, các vùng có tuyết rơi dày thường có độ ẩm cao, giúp sợi không bị đứt khi chúng được kéo, xoắn và dệt. Nguồn nước từ tuyết tan thấm sâu vào lòng đất, trong quá trình chảy qua các tầng địa chất đã trở thành nước mềm rất thích hợp cho việc nhuộm vải, giúp vải lên màu rực rỡ.

    Nghề làm giấy washi

    Đây cũng là một nghề tay trái phổ biến của người nông dân tại nhiều vùng miền trên khắp Nhật Bản. Từ xa xưa, người Nhật truyền tai nhau rằng “washi được xeo vào mùa lạnh”, bởi vào mùa đông, độ kết dính của neri (chất nhầy chiết xuất từ cây tororo-aoi) một nguyên liệu để làm giấy washi, phát huy hiệu quả tối ưu.

    Trong đó có giấy washi Yamanaka (山中和紙) đã được sản xuất tại thị trấn Kawai sâu trong vùng núi Hida, tỉnh Gifu trong hơn 800 năm. Được làm từ cây dâu tằm kozo và cây tororo-aoi trồng trong vùng, loại giấy này chắc hơn giấy washi thông thường và có màu nâu nhạt tinh tế.

    yamanaka-washi
    Ảnh: Hida Travel

    Đối với nông dân ở thị trấn Kawai, làm giấy washi Yamanaka là một nguồn thu nhập quan trọng trong mùa đông, bên cạnh nghề nuôi tằm. Vào thời Edo, khi sản xuất giấy washi đạt đỉnh cao, có khoảng 200 hộ gia đình sản xuất loại giấy này nhưng ngày nay chỉ còn ba nghệ nhân.

    Trong những giờ phút tĩnh lặng của tuyết rơi, người ta nói rằng chỉ cần nghe tiếng nước chảy khi lọc giấy là có thể biết được giấy tốt hay xấu.

    Giấy washi Yamanaka cũng được tẩy trắng bằng kỹ thuật "yuki-sarashi", trong đó vỏ cây kozo được phơi trên tuyết để tẩy trắng, càng phơi nắng nhiều, giấy làm ra càng trắng hơn.

    lam-washi
    Ảnh: katoku.co.jp

    Mời bạn khám phá thêm những câu chuyện về tuyết tại xứ Phù Tang trong chuyên đề tháng 1

    kilala.vn

    Category

    Bình luận không được chứa các ký tự đặc biệt!

    Vui lòng chỉnh sửa lại bình luận của bạn!