NỘI DUNG BÀI VIẾT

    Hương Awaji: Từ câu chuyện nghìn năm đến nghề thủ công giữa đời sống hiện đại

    Hương Awaji: Từ câu chuyện nghìn năm đến nghề thủ công giữa đời sống hiện đại

    Đảo Awaji thuộc tỉnh Hyogo là nơi sản xuất đến 70% lượng hương tiêu thụ tại Nhật Bản. Trải qua bao thăng trầm lịch sử, những nghệ nhân trên đảo vẫn miệt mài gìn giữ nghề làm hương truyền thống, đồng thời không ngừng đổi mới để đưa hương Awaji đến gần hơn với đời sống hiện đại.

    Chuyến du hành của trầm hương đến đảo Awaji

    Trong Nihon Shoki (日本書紀) có câu chuyện như sau: Vào tháng 4 năm 595, một khúc gỗ trầm hương đã trôi dạt vào bờ biển đảo Awaji. Không hay biết về giá trị của nó, người dân đã đem khúc gỗ ấy đi đốt cùng với các thanh củi. Khi đó, một hương thơm tuyệt đỉnh bỗng lan tỏa khắp nơi. Dân làng lập tức nhận ra đây là một loại vật liệu đặc biệt nên đã dâng nó lên cho triều đình.

    Sau đó, Thái tử Shotoku ban lệnh tạc một bức tượng từ loài gỗ thơm này, phần còn lại thì mang đi thờ phụng. Cho đến nay, tương truyền khúc gỗ vẫn còn nằm ở đền Kareki. Trụ trì Hiroshi Hamaoka cho biết: “Chính tôi cũng chỉ từng nhìn thấy khúc gỗ qua tấm rèm thưa mà thôi. Vì đó là thần thể, đâu phải thứ để dòm ngó.”

    Câu chuyện này đã đặt nền móng cho mối duyên sâu sắc giữa đảo Awaji và nghệ thuật làm hương - một di sản văn hóa vẫn tiếp tục được gìn giữ qua nhiều thế hệ.

    den-kareki
    Cho đến nay, người dân vẫn tôn thờ khúc gỗ ấy như một vật linh thiêng tại đền Kareki.  Ảnh: awaji-encens.jp

    Tuy có khoảng 70% hương bày bán tại Nhật Bản được sản xuất trên đảo Awaji, nhưng phải đến cuối thời Edo (1603-1868) thì nghề thủ công này mới bắt đầu.

    Trước đó, trong thời kỳ bế quan tỏa cảng Sakoku (1639-1854), hương thường được nhập khẩu từ thành phố Sakai, tỉnh Osaka. Vị trí địa lý của thành phố rất thuận lợi, gần với Kyoto và Nara - nơi có nhiều quý tộc và chùa chiền, cùng với đó là sự xuất hiện phổ biến của bàn thờ Phật trong các hộ gia đình đã giúp nghề làm hương phát triển mạnh ở Sakai.

    Cho đến năm 1850, nghề thủ công này bắt đầu lan tỏa đến đảo Awaji nhờ vào sự ưu đãi của thiên nhiên. Vùng biển phía tây hòn đảo có khí hậu khá tương đồng với Sakai, điển hình như hướng gió mùa và nhiệt độ rất phù hợp cho quá trình sấy khô, giúp cho công việc làm hương lại càng thêm khởi sắc.

    Bên cạnh đó, nghề đánh cá vốn luôn nâng đỡ kinh tế của vùng lại gặp phải một yếu điểm là không thể ra khơi vào mùa đông. Do đó, nghề làm hương đã nhanh chóng phát triển thành một ngành tiểu thủ công nghiệp để hỗ trợ dân đảo Awaji vượt qua thời điểm khó khăn khi thiếu thốn nguồn thu.

    lich-su-awaji
    Ảnh minh họa: awaji-encens.jp

    Trong khi đó, chiến tranh Thái Bình Dương bùng nổ, thiêu rụi thành phố Sakai, để lại nhiều ký ức đau buồn và mất mát to lớn cho người dân. Cũng chính trong thời gian này, nhiều nghệ nhân làm hương của Sakai đã chuyển đến Awaji với hy vọng xây dựng lại cuộc sống và tiếp nối công việc còn dang dở ở quê nhà.

    Cho đến nay, sản xuất hương đã trở thành ngành công nghiệp quan trọng trên đảo. Sau bao thăng trầm, hiện chỉ có 14 nghệ nhân được trao danh hiệu cao quý koshi (香司) - người phụ trách toàn bộ quy trình làm hương, từ khâu trộn nguyên liệu cho đến đóng gói. Mỗi koshi gắn liền tên tuổi với một thương hiệu hương Awaji. Họ vừa cạnh tranh trong kinh doanh, vừa thường xuyên kết hợp để ra mắt những bộ sưu tập mới, giúp giữ truyền thống sống mãi trong xã hội Nhật Bản.

    koshi
    Ảnh chân dung của 14 koshi - bậc thầy về trầm hương tại đảo Awaji. Ảnh: eshop.awaji-kohshi.com

    Cách làm hương Awaji truyền thống

    Hương Awaji mang nhiều hình dáng khác nhau như dạng que, dạng nón hoặc dạng xoắn vòng. Trong đó, dạng que được cho là hình dáng tiêu chuẩn và được nhiều người biết đến nhất.

    Quy trình sản xuất hương que truyền thống bắt đầu với công đoạn nghiền nhuyễn nguyên liệu rồi trộn chúng với bột lấy từ vỏ cây tabu - có đặc tính kết dính và cháy chậm. Hỗn hợp sau đó được cho vào máy trộn, thêm nước nóng và nhào nặn cho đến khi đạt độ dẻo như đất sét.

    Tùy theo công thức làm hương gia truyền của từng dòng họ hoặc từng loại sản phẩm mà công đoạn này sẽ được điều chỉnh linh hoạt, như nhào chung với tinh dầu hoặc thêm thuốc nhuộm để tạo màu...

    nhang-awaji
    Ảnh minh họa: Kikujudo/musubikiln.com

    Sau khi nhào xong, khối bột sẽ được nặn thành một khối hình trụ gọi là neridama (練り玉) để tránh bị khô rồi cho vào máy ép thành từng dải dài. Công đoạn dùng khay tre hứng lấy các dải bột được ép ra từ lỗ khuôn rồi cắt đều thành từng đoạn được gọi là bon-giri (盆切り).

    bongiri
    Ảnh minh họa: Kikujudo/musubikiln.com

    Để sấy khô, những nghệ nhân sẽ xếp các dải bột khít sát vào nhau trên một tấm ván, không chừa khe hở để tránh trường hợp que bị cong vênh khi co lại trong quá trình sấy. Sau đó, chúng sẽ được cắt bằng máy thành những đoạn dài ngang nhau rồi đem đi phơi khô.

    incense-awaji
    Ảnh minh họa: Kikujudo/musubikiln.com

    Cuối cùng, mỗi que hương sẽ được kiểm tra cẩn thận bằng tay và đóng gói theo số lượng quy định trong hộp. Một trong 14 koshi của đảo Awaji - Fujiwara Yujiro cho biết: “Hương là một sản phẩm vô cùng mỏng manh. Mỗi que hương phải được xử lý cẩn thận để tránh bị gãy hoặc cong - đó là lý do vì sao đôi bàn tay con người vẫn đóng vai trò quan trọng cho đến tận công đoạn cuối cùng.”

    awaji-incense
    Ảnh minh họa: Kikujudo/musubikiln.com
    [subscribe]

    Sự chuyển mình của nghề làm hương đảo Awaji

    Vai trò của hương trong xã hội Nhật Bản đã thay đổi

    Sau khi Phật giáo du nhập vào Nhật Bản từ thế kỷ VI, hương thường được sử dụng trong các nghi lễ tôn giáo để tẩy uế bàn thờ và xua đuổi tà ma. Cho tới thời Heian (794-1185), giới quý tộc đã tự pha chế hỗn hợp hương liệu riêng, gọi là takimono (薫物). Khi đó, việc xông takimono trên than, để mùi thơm lan tỏa, bám vào quần áo và tóc được gọi là kobai (香焙). Nhờ đó, giới quý tộc thường mang trên mình một mùi hương đặc biệt và họ xem đó là biểu tượng của sự thanh lịch.

    Đến thời Muromachi (1336-1573), hương gắn liền với Thiền tông và trở thành một trong ba loại nghệ thuật truyền thống lớn của Nhật Bản là Kodo (香道 - hương đạo), song song với Chado (茶道 - trà đạo) và Kado (華道 - hoa đạo).

    kado
    Tranh khắc gỗ “Bình phong và bộ dụng cụ hương đạo”, tác phẩm của Kubo Shunman. Ảnh: Metropolitan Museum of Art

    Cho đến nay, tuy việc đốt hương vẫn tiếp tục diễn ra trong các nghi lễ Phật giáo nhưng đó không còn là công dụng chính yếu của nó trong xã hội Nhật Bản. Đồng thời, thưởng hương cũng không còn dành riêng cho giới quý tộc.

    Thay vào đó, nhiều người đốt hương như một hình thức tiếp khách tại các ryokan (nhà trọ truyền thống) hoặc dùng chúng để thư giãn đầu óc và làm thơm nhà cửa. Nói cách khác, mục đích và cách thức sử dụng hương, cùng với đó là nhu cầu của người tiêu dùng đều đã thay đổi. Điều đó khiến các nghệ nhân koshi tại đảo Awaji buộc phải chuyển mình, thay đổi và mở rộng sản xuất hương với nhiều công dụng hơn.

    Sự kết hợp của hai nghề truyền thống tỉnh Hyogo

    Năm 2011, hai ngành công nghiệp lâu đời của tỉnh Hyogo lần đầu tiên giao thoa với nhau dưới sự hợp tác của Daihatsu - công ty chuyên sản xuất hương và Kobe Match Corporation nhà sản xuất diêm quẹt.

    Lúc bấy giờ, cả hai ngành đều đang lặng lẽ suy thoái. Que diêm từng là một phần không thể thiếu trong đời sống thường nhật, nay dần mất đi vai trò của nó trước sự lên ngôi của bật lửa. Trong khi đó, thị trường tiêu thụ hương cũng bị thu hẹp khi xã hội dần trở nên hiện đại hơn, khiến các nghi lễ Phật giáo bị giảm bớt và vai trò của hương cũng phai nhạt dần.

    tram-huong-dao-awaji
    Ảnh minh họa: awaji-encens.jp

    Với mong muốn duy trì truyền thống, cả hai đã hợp tác và ấp ủ dự án tạo ra một que hương nhỏ gọn như diêm quẹt để dễ dàng sử dụng trong đời sống hàng ngày. Tuy nhiên, đây là một thử thách không hề dễ dàng, đặc biệt là khi tính chất của hương truyền thống vốn rất mỏng manh và khó có thể chịu được lực mạnh khi quẹt diêm.

    Đội ngũ phát triển đã dành ba năm rưỡi thử nghiệm để tìm ra sự cân bằng hoàn hảo, sao cho diêm bền, khó gãy khi quẹt mạnh, dễ bắt lửa nhưng phải đảm bảo cháy đều, tỏa hương tốt. Giải pháp được đưa ra là trộn nguyên liệu, bột với washi (giấy Nhật) để giúp hỗn hợp bền và cháy tốt hơn. Kết quả cuối cùng là một hộp diêm nhỏ tên hibi (日々), với mỗi que diêm bên trong là một que hương.

    Chỉ cần quẹt diêm vào cạnh hộp, để lửa bắt rồi đợi tắt, sau đó đặt diêm lên tấm đệm đi kèm, hương thơm sẽ lan tỏa trong không gian khoảng 10 phút.

    que-diem-hibi
    Diêm hibi hiện được bán ở nhiều quốc gia, với các mùi như đàn hương, bách Nhật Bản, yuzu… Ảnh: hyogocraft.com

    Sự kết hợp giữa Daihatsu và Kobe Match Corporation là minh chứng cho sự chuyển mình táo bạo: đưa hoạt động thưởng hương ra khỏi không gian đền chùa, bỏ đi những nghi lễ phức tạp và đặt nó vào đời sống thường nhật của người tiêu dùng. Đồng thời, hibi cũng thể hiện cách những người nghệ nhân Nhật Bản bảo tồn truyền thống. Thay vì giữ nguyên di sản theo lối mòn vốn có, họ thổi vào chúng thêm sức sống bằng cách giữ nguyên giá trị cốt lõi nhưng đổi mới hình thức, sao cho chúng có thể len lỏi vào đời sống hiện đại một cách dễ dàng và tự nhiên hơn.

    hibi
    Ảnh minh họa: hibi-jp.com

    Các nỗ lực thay đổi khác

    Diêm hibi chỉ là một trong những ví dụ điển hình cho thấy sự thay đổi trong nghề làm hương tại đảo Awaji. Trên thực tế, ngoài việc duy trì cách làm truyền thống, nhiều thương hiệu đã tự nghiên cứu và phát triển thêm những loại hương mới. Điển hình như dòng hương Takara (宝) của Kunjudo có đặc điểm ít khói, kèm theo tác dụng khử mùi, phù hợp dùng trong nhà. Trong đó, Eco Takara mùi oải hương là loại đầu tiên trong ngành đạt chứng nhận Eco Mark (sản phẩm thân thiện với môi trường) vì tận dụng các loại gỗ thừa không còn giá trị sử dụng.

     

    eco-takara
    Hương Eco Takara mùi oải hương. Ảnh: kunjudo.co.jp

    Để thúc đẩy du lịch cho vùng và lan tỏa truyền thống làm hương đến với công chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ, nhiều koshi đã mở rộng hoạt động của công ty, không còn gói gọn trong công việc sản xuất hương thuần túy. Điển hình như thương hiệu Baikundo có lịch sử hơn 150 năm vẫn thường tổ chức các workshop trải nghiệm văn hóa, cho phép du khách tham gia vào quá trình làm hương truyền thống và nioi bukuro (túi thơm), kèm theo đó là cung cấp các chuyến thăm quan nhà máy của hãng.

    workshop-huong
    Trải nghiệm làm túi thơm trong workshop của Baikundo. Ảnh: hyogo-tourism.jp

    Bên cạnh phát triển các sản phẩm độc quyền, dịch vụ làm hương theo yêu cầu của khách hàng cũng xuất hiện. Trong đó, nổi bật là thương hiệu Awaji Encens với vai trò làm cầu nối cho công chúng và các koshi. Thông qua quá trình trao đổi và tư vấn kỹ lưỡng, thương hiệu cam kết tạo ra các trải nghiệm thưởng hương mới mẻ cho khách hàng. Cũng qua đó, họ giúp mở ra nhiều cơ hội cho nghề làm hương của đảo Awaji đến gần hơn với người tiêu dùng, ngay cả khi họ không có nhu cầu mua hương cho các nghi lễ.

    Kết

    Từ câu chuyện về khúc gỗ trầm hương trôi dạt vào bờ gần 1.500 năm trước, nay hương đã trở thành một di sản văn hóa bền bỉ tồn tại qua nhiều thế hệ trên đảo Awaji. Dù thói quen thưởng hương đã dần thay đổi, song những nghệ nhân koshi vẫn tiếp tục giữ gìn truyền thống bằng cách thích nghi với thời đại. Nhờ đó, không chỉ trong chốn đền chùa linh thiêng mà ngay cả đời sống thường nhật ngày hôm nay, ta vẫn thấy được bóng hình của hương Awaji len lỏi trong từng ngách nhỏ.

    kilala.vn

    MADE IN JAPAN

    Vượt ra khỏi chiếc nhãn thể hiện xuất xứ, “Made in Japan” từ lâu đã trở thành một bảo chứng về chất lượng trong lòng người tiêu dùng, với niềm tin rằng "hàng Nhật" đồng nghĩa với bền - đẹp - tốt. Người Nhật đã bồi đắp nên hình ảnh ấy như thế nào? Thông qua hành trình khám phá các sản phẩm từ Nhật Bản, hãy cùng Kilala hình dung rõ hơn về cái được gọi là tiêu chuẩn "Made in Japan".

    Đọc chuỗi bài viết

    Category

    Bình luận không được chứa các ký tự đặc biệt!

    Vui lòng chỉnh sửa lại bình luận của bạn!