Những nạn nhân hạnh phúc: Bên trong ngôi nhà của các tín đồ thời trang ở Tokyo
Vào năm 2008, nhiếp ảnh gia Kyoichi Tsuzuki ra mắt cuốn sách ảnh có tựa đề "Happy Victims" (Những nạn nhân hạnh phúc), mô tả lối sống của giới trẻ Nhật gắn với những món đồ thời trang xa xỉ. Trong những căn phòng chật hẹp khắp Tokyo, những tín đồ vô danh này đã hân hoan miêu tả chi tiết nghi lễ và sự hy sinh cho nỗi ám ảnh hàng hiệu của họ.
Tháng 7/2025, Happy Victims được tái bản bởi nhà xuất bản Apartamento có trụ sở tại Barcelona. Isabella Burley từ Climax Books nhận xét về tác phẩm này như sau: “Khi nhìn những bức ảnh này, chúng vừa mang tính tài liệu vừa mang tính sân khấu, ngột ngạt nhưng quyến rũ. Bạn sẽ cảm nhận được một sự chân thực kỳ lạ, một sự thuần khiết trong ý định. Trong thời đại mà mạng xã hội biến việc tiêu dùng thành một màn trình diễn hàng ngày, kiểu ám ảnh riêng tư này gần như không thể tưởng tượng được”.
"Những nạn nhân hạnh phúc"
Những bức ảnh cho thấy một người phụ nữ thất nghiệp thức dậy lúc 3 giờ chiều trong căn hộ ọp ẹp của mình rồi đi dạo quanh khu trung tâm thương mại và trở về nhà vào sáng sớm để ngủ thiếp đi giữa bộ sưu tập Alexander McQueen của cô.
Một giáo viên sắp xếp toàn bộ cuộc sống của mình, từ cách chi tiêu tiền lương đến nơi ăn uống đều xoay quanh tủ quần áo Margiela của anh ta.
Một nữ nhân viên văn phòng sống ở vùng ngoại ô nằm thư giãn giữa căn phòng ngập tràn quần áo, giày dép và mỹ phẩm của Anna Sui.
Một sinh viên đại học hướng nội sống với hàng trăm bộ trang phục Fötus trong căn hộ giá rẻ ở Shinjuku, anh cho biết phải chật vật để trả tiền giặt khô cho những món đồ quý giá của mình.
Những tín đồ thời trang này ở hoàn cảnh “gần như nghèo khó”. Họ dành hầu hết thời gian của bản thân để chăm chút, cất giữ những bộ sưu tập Chanel, Versace hay Thierry Mugler đã vất vả mua được trong những căn hộ cho thuê nổi tiếng chật chội của Tokyo.
Nhiếp ảnh gia Kyoichi Tsuzuki tiếp cận các đối tượng của Happy Victims với lòng trắc ẩn, không chỉ từ góc độ nhân chủng học hay nghệ thuật. Ông tôn trọng và thấu hiểu sở thích của họ.
Những tín đồ ấy có mục tiêu theo đuổi chính đáng: họ sống và tận hưởng niềm đam mê của bản thân, dù thực tại có phần khắc nghiệt. Họ không nhất thiết mua những bộ quần áo này để mặc trong những sự kiện sang trọng mà thường vì lòng ngưỡng mộ thuần túy.
Tsuzuki cho biết: “Thế giới không thể chế giễu một người yêu sách nghèo khổ - người chất đống sách không thể đọc hết trên sàn nhà, hay một DJ đầy tham vọng sống nhờ bánh mì và đồ ăn vặt đóng gói mua ở cửa hàng tiện lợi để tiết kiệm tiền mua đĩa nhạc. Niềm đam mê là như nhau, chỉ có đối tượng của niềm đam mê là khác nhau”.
"Họ yêu quần áo đến nỗi họ đã lược bỏ ba nhu cầu thiết yếu của cuộc sống con người: thức ăn, quần áo mặc và chỗ ở xuống chỉ còn một. Đó là quần áo và họ sưu tầm chúng bằng mọi giá”.

Cái nhìn khác biệt về thời trang xa xỉ
Khi lần đầu ra mắt tại Nhật, Happy Victims đã nhận về những phản ứng trái chiều, đặc biệt đến từ các thương hiệu thời trang xa xỉ. Có một quan niệm sai lầm phổ biến rằng thương hiệu cao cấp chỉ dành cho tầng lớp thượng lưu, nhưng trong thực tế, nhiều người thuộc tầng lớp trung lưu hoặc lao động cũng cố gắng trải nghiệm một phần cuộc sống xa hoa bằng cách mua món đồ thời trang đắt tiền.
Trái ngược hoàn toàn với ảo tưởng về sự xa xỉ mà chúng ta thường hình dung, những nhà sưu tập tận tâm này thường bị coi là những kẻ lạc lõng trong thế giới thời trang, bị chính những thương hiệu họ yêu thích xa lánh.

"Tôi nhớ có một nhà sư trẻ, một người đam mê sưu tầm đồ của Comme des Garçons. Khi tôi đến thăm phòng anh ấy, các bức tường được phủ kín bằng áp phích, tờ rơi và thư mời tham dự các sự kiện ra mắt bộ sưu tập. Tôi hỏi anh ấy rằng, đã chi rất nhiều tiền cho Comme des Garçons như vậy, liệu anh có được mời đến các sự kiện ấy hay không. Nhưng câu trả lời là không. Cho dù đã chi bao nhiêu cho sản phẩm của họ, anh chưa bao giờ được họ mời đến bất kỳ sự kiện nào. Vì vậy, anh đã lên các trang đấu giá để tìm mua những món đồ lưu niệm đó", Tsuzuki cho biết.
Nhiếp ảnh gia cảm thấy thật kỳ lạ và khó hiểu khi ngành thời trang lại cố che giấu thực tế này, cố không “lộ diện” lực lượng khách hàng trung thành nhất của họ. Chính ý tưởng ấy đã là động lực thúc đẩy ông theo đuổi dự án này trong nhiều năm.
Bộ ảnh Happy Victims đã được đón nhận rộng rãi khi phát hành tại thị trường nước ngoài. Tại các bảo tàng ở Paris, London và Luxembourg, những bức ảnh của ông được trưng bày và in ra nhiều bản. Nhiều người khi xem triển lãm ảnh đã bày tỏ sự đồng cảm và ủng hộ sở thích của “những nạn nhân hạnh phúc”, chia sẻ rằng bản thân hay bạn bè của họ cũng như vậy.


Ngày nay có còn “những nạn nhân hạnh phúc" không?
Tsuzuki cho biết kể từ khi Happy Victims được phát hành, ông đã gặp thêm nhiều “nạn nhân” khác. Tuy nhiên so với cách đây 20 năm, xu hướng này đã có nhiều thay đổi.
Những tín đồ thời trang trẻ đã không còn hứng thú với thương hiệu cao cấp như xưa khi không có nhiều khác biệt trong thiết kế của thời trang cao cấp và thời trang đường phố. Ngoài ra, do tình hình tài chính khó khăn, thay vì đến các cửa hàng thời trang cao cấp, người trẻ ngày nay tìm đến các cửa hàng quần áo cũ.
Ông cũng đặt vấn đề về khả năng truyền cảm hứng của các thương hiệu thời trang cao cấp, cho rằng thiết kế của họ không còn mang đến cho giới trẻ cảm giác chạm tới ước mơ khi được sở hữu trong tay những món đồ ấy.
kilala.vn
Nguồn: Dazed
Đăng nhập tài khoản để bình luận