Cá vàng Nhật Bản: Biểu tượng mùa hè mang nét mỹ cảm của xứ Phù Tang
0%
Bài: Ái Thương • Thiết kế: J
Trước khi trở thành những bộ truyện tranh “triệu bản” hay được chuyển thể thành anime, phần lớn các manga nổi tiếng của Nhật Bản đều bắt đầu bằng những chương truyện đăng nhiều kỳ trên tạp chí manga. Không chỉ là nơi phát hiện các tác giả trẻ, đây còn là nền tảng góp phần xây dựng nên đế chế manga phủ sóng toàn thế giới.
Tạp chí manga là gì?
Tạp chí manga (漫画雑誌 – manga zasshi) là ấn phẩm định kỳ, thường phát hành hàng tuần hoặc hàng tháng, đăng tải những chương mới nhất của nhiều bộ truyện đang được xuất bản song song. Với những truyện mới, khi một số chương được đăng liên tiếp trên tạp chí và nhận về phản hồi tích cực, chúng sẽ có cơ hội được phát hành thành các tập truyện riêng, gọi là tankobon.
Đây là điểm khác biệt lớn giữa manga Nhật Bản và mô hình xuất bản truyện tranh ở nhiều nơi khác trên thế giới. Thay vì phát hành từng cuốn ngay từ ban đầu, phần lớn sẽ trải qua giai đoạn thử nghiệm trên tạp chí. Phản ứng của độc giả trong thời gian này có thể quyết định một bộ truyện sẽ tiếp tục được đầu tư hay kết thúc sớm.
Shonen Jump vol.1 phát hành năm 1968, khi đó ra mắt hai số một tháng. Ảnh: natalie.mu
Mỗi số tạp chí chứa các chương mới nhất của khoảng hai mươi bộ truyện tranh dài kỳ khác nhau đang được xuất bản. Với độ dài lên đến hơn 500 trang, cuốn tạp chí có thể dày từ 3 đến 5cm. Ngoài truyện tranh, tạp chí còn cung cấp các cuộc phỏng vấn với tác giả, tin tức liên quan đến truyện, anime hay phim chuyển thể live-action cùng quà tặng và các cuộc thi dành cho người hâm mộ.
Tạp chí manga ở Nhật thường có giá rẻ, chỉ khoảng vài trăm yên. Để giữ giá thấp, các nhà xuất bản sử dụng loại giấy tái chế senka, thường là giấy đã được tẩy mực nên chất lượng kém và tối màu (do đó thường được nhuộm màu khác để che đi). Vì giá rẻ nên những cuốn tạp chí này là một hình thức giải trí tiết kiệm, dễ dàng mua được bằng tiền tiêu vặt của học sinh.
Ảnh: Shogakukan
Đối với phần lớn độc giả Nhật Bản, đây là ấn phẩm để đọc ngay khi phát hành rồi bỏ đi, chứ không phải để sưu tầm lâu dài. Với những bộ truyện mình yêu thích, họ sẽ mua lại dưới dạng tankobon với chất lượng in ấn đẹp, sắc nét hơn.
Khi bước vào các hiệu sách, cửa hàng tiện lợi hay ở kiosk tại nhà ga, bạn sẽ dễ dàng tìm thấy những cuốn tạp chí manga này. Từ cuối những năm 50 cho đến nay, chúng đã dần trở thành một phần không thể thiếu với người Nhật thuộc nhiều nhóm tuổi, từ trẻ em, thiếu niên cho đến người trưởng thành.
Bệ phóng của những tác phẩm manga xuất sắc
Đối với các họa sĩ manga, việc được đăng truyện trên một tạp chí lớn đồng nghĩa với cơ hội tiếp cận hàng trăm nghìn cho đến hàng triệu độc giả. Các “fan” mua tạp chí để theo dõi tình tiết mới nhất trong bộ truyện dài kỳ yêu thích cũng có thể bị cuốn hút bởi tác phẩm khác, hoặc họ có thể xem chương đầu tiên của một bộ truyện mới.
Sau mỗi số, các nhà xuất bản đều thu thập ý kiến độc giả thông qua khảo sát để đánh giá mức độ yêu thích của từng tác phẩm, xác định truyện nào đang có hiệu ứng tốt, truyện nào kém hiệu quả.
Những tác phẩm liên tục nhận được phản hồi tích cực sẽ có cơ hội kéo dài thời gian phát hành, được đầu tư quảng bá và tiến tới xuất bản thành tankobon. Ngược lại, tác phẩm có thứ hạng thấp trong thời gian dài có thể phải kết thúc sớm để nhường chỗ cho những “gương mặt” mới. Chính cơ chế này đã tạo nên môi trường cạnh tranh liên tục, buộc các họa sĩ phải không ngừng nâng cao tay nghề, hoàn thiện cả cốt truyện lẫn nét vẽ nhằm giữ chân độc giả.
Ảnh: bijutsutecho.com
Đặc biệt trong tạp chí manga có sự xuất hiện của truyện tranh "one-shot" (dạng truyện tranh ngắn, độc lập, chỉ gồm một chương), cho phép thử nghiệm các ý tưởng mới của họa sĩ trẻ. Bất kỳ truyện one-shot nào cũng có tiềm năng trở thành tác phẩm nổi tiếng tiếp theo, như One Piece trước khi trở thành hiện tượng toàn cầu đã từng bắt đầu từ one-shot có tên Romance Dawn được tác giả Eiichiro Oda sáng tác vào năm 1996.
Không riêng One Piece, những thương hiệu nổi tiếng khắp thế giới như Dragon Ball, Naruto, Thám tử lừng danh Conan, Sailor Moon… đều từng ra mắt độc giả qua các tạp chí manga. Với các họa sĩ, có thể nói đây chính là bệ phóng để những ý tưởng có cơ hội phát triển và cũng là bước đệm quan trọng cho sự nghiệp của họ.
Quy trình phát hành
Thời gian phát hành khác nhau tùy từng ấn phẩm nhưng phần lớn các tạp chí manga được xuất bản theo chu kỳ hàng tuần, hàng tháng, một tháng hai lần... Điều đó đồng nghĩa các họa sĩ phải làm việc với lịch trình vô cùng chặt chẽ để hoàn thành bản thảo đúng hạn. Đồng hành cùng họ là biên tập viên phụ trách, người góp ý về cốt truyện, kiểm tra bản thảo và theo sát tiến độ sản xuất.
Mỗi họa sĩ phải chịu trách nhiệm về loạt truyện của mình trong suốt thời gian phát hành, thậm chí có tác phẩm có thể kéo dài hàng thập kỷ. Như loạt truyện quyền anh nổi tiếng Hajime no Ippo được in trên Weekly Shonen Magazine từ năm 1989, đến nay đã có hơn 1.500 chương, tất cả đều do tác giả George Morikawa viết và minh họa.
Mỗi tuần, vào đêm trước ngày phát hành, các tạp chí truyện tranh được phân phối đến hàng chục nghìn cửa hàng tiện lợi cùng các điểm bán trên khắp nước Nhật, đảm bảo độc giả có thể mua vào sáng sớm hôm sau. Với những cuốn tạp chí nổi tiếng thì việc phát hành số mới nhất gần như trở thành một sự kiện quan trọng đối với trẻ em ở Nhật Bản.
Phân loại tạp chí manga
Phần lớn các tạp chí truyện tranh được phân loại vào một trong năm nhóm đối tượng độc giả, tương ứng với độ tuổi và giới tính.
Kodomo: được thiết kế đặc biệt dành riêng cho trẻ em với nội dung đơn giản, gần gũi và hài hước, chủ yếu mang tính giáo dục, truyền tải những thông điệp nhân văn.
Một số tạp chí tiêu biểu là CoroCoro Comic, Saikyo Jump.
CoroCoro Comic, được xuất bản vào ngày 15/05/1977. Ảnh: scrmbl.com
Shonen: dành cho đối tượng thiếu niên nam giới, thường từ 12 đến 18 tuổi. Đặc trưng của dòng truyện này là tình tiết có phần kịch tính, diễn biến nhịp độ nhanh, nội dung đa phần xoay quanh tình bạn, sự trưởng thành của nhân vật với các yếu tố hành động, võ thuật hoặc thể thao.
Những tạp chí nổi bật gồm Weekly Shonen Jump, Weekly Shonen Magazine, Weekly Shonen Sunday và Weekly Shonen Champion.
Shojo: nhắm đến đối tượng nữ giới từ 12 đến 18 tuổi, đặc trưng với nét vẽ mềm mại và đề cao cảm xúc, nội dung chủ yếu khai thác về tình yêu, tình bạn cùng các mối quan hệ lãng mạn trong cuộc sống của thiếu nữ.
Những tạp chí tiêu biểu gồm Ribon, Nakayoshi, Ciao, Hana to Yume và LaLa.
Seinen: hướng đến đối tượng nam giới trưởng thành từ 18 đến 40 tuổi. Thể loại này thường sở hữu cốt truyện sâu sắc, phức tạp, có chiều sâu hơn với các chủ đề về xã hội, góc khuất trong cuộc sống.
Các tạp chí tiêu biểu gồm Weekly Young Jump, Weekly Young Magazine, Morning, Big Comic và Big Comic Spirits.
Josei: hướng đến độc giả nữ trưởng thành thường từ 18 đến 40 tuổi, nội dung phức tạp gắn liền với các vấn đề trong cuộc sống đời thường, liên quan đến sự nghiệp, tình yêu, tình dục và các mối quan hệ trong xã hội.
Một số tạp chí nổi bật là Kiss, Cocohana, Feel Young và BE・LOVE.
Tuy nhiên các phân loại trên không mang tính tuyệt đối. Nhiều bộ manga có sức hút vượt khỏi nhóm độc giả mục tiêu và được yêu thích ở mọi lứa tuổi cũng như cả hai giới. Do đó, nó chủ yếu phản ánh định hướng biên tập của tạp chí chứ không phải giới hạn đối tượng thực tế của người đọc.
Cuộc cạnh tranh đã tạo nên ngành công nghiệp manga Nhật Bản
Theo nhà nghiên cứu manga Ito Kazuhiro, lịch sử của tạp chí manga hiện đại có thể cho là bắt đầu vào ngày 17/03/1959, khi Weekly Shonen Sunday (NXB Shogakukan) và Weekly Shonen Magazine (NXB Kodansha) đồng loạt phát hành số đầu tiên, hướng đến độc giả là thế hệ Baby Boomer – khi ấy đang học tiểu học. Đây không chỉ là sự ra đời của hai tạp chí mới mà còn mở màn cho cuộc cạnh tranh đã định hình lịch sử manga Nhật Bản suốt nhiều thập kỷ.
Về mặt ý tưởng, Shogakukan là bên đi trước. Tuy nhiên thông tin đó đã đến tai chủ tịch của Kodansha, và hai bên đã chạy đua nhằm tranh danh hiệu "Tạp chí tuần dành cho thiếu niên đầu tiên tại Nhật Bản", cuối cùng đi đến thỏa thuận cùng ra mắt vào ngày 17/03.
Vol.1 của Sunday (trái) và Magazine (phải).
Ở giai đoạn đầu, Sunday nhanh chóng chiếm ưu thế khi quy tụ nhiều tên tuổi lớn như Osamu Tezuka, Fujiko Fujio hay Fujio Akatsuka. Những tác phẩm như Osomatsu-kun hay Obake no Q-taro giúp tạp chí được biết đến như “thánh địa” của manga hài.
Trong khi đó, Magazine lại lựa chọn một hướng đi khác. Ban biên tập chú trọng những câu chuyện có chiều sâu, đồng thời tiên phong áp dụng mô hình phân công giữa người viết nội dung và họa sĩ. Nhờ đó, nhiều tác phẩm như 8 Man, Kyojin no Hoshi hay Ashita no Joe lần lượt ra đời, góp phần đưa manga vượt khỏi khuôn khổ của một loại hình giải trí dành cho trẻ em.
Weekly Shonen Magazine số 38 (1977). Ảnh: kosho.or.jp
Đến cuối thập niên 60, độc giả của những tạp chí này đã lớn lên nhưng vẫn tiếp tục đọc manga. Theo Ito Kazuhiro, đây là thế hệ đầu tiên của Nhật Bản không "tốt nghiệp" truyện tranh khi trưởng thành. Báo Sinh viên Đại học Waseda thời đó từng giật tít: "Tay phải cầm tờ (Asahi) Journal, tay trái cầm Magazine", khiến hiện tượng "sinh viên đại học đọc manga" trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý của xã hội. Thay đổi ấy mở đường cho sự ra đời của các tạp chí dành cho độc giả trưởng thành và góp phần mở rộng đáng kể thị trường manga.
Ra mắt năm 1964, Garo là một tạp chí tiên phong thử nghiệm những đề tài gai góc, tự do. Ảnh: Nippon
Bước sang thập niên 70, cuộc cạnh tranh càng trở nên sôi động khi Weekly Shonen Jump và Weekly Shonen Champion vươn lên mạnh mẽ, cùng với Sunday, Magazine và King tạo nên thời kỳ được gọi là "ngũ đại tuần san shonen" (五大週刊少年誌). Điều khiến các tạp chí này khác biệt không chỉ là những bộ truyện nổi tiếng mà còn là triết lý biên tập riêng của từng tòa soạn.
Jump lựa chọn quay trở lại đúng đối tượng độc giả là học sinh tiểu học và trung học cơ sở. Từ các cuộc khảo sát, ban biên tập xây dựng triết lý nổi tiếng "Tình bạn – Nỗ lực – Chiến thắng" (友情・努力・勝利), ba giá trị sau này trở thành nền tảng của manga shonen hiện đại. Nhờ định hướng rõ ràng cùng chiến lược tích cực tìm kiếm tác giả trẻ, Jump nhanh chóng vươn lên dẫn đầu về lượng phát hành và trở thành cái nôi của hàng loạt tác phẩm nổi tiếng thế giới như Dragon Ball, Slam Dunk, One Piece, Naruto hay Demon Slayer…
Trong khi đó, các tạp chí shojo cũng bước vào thời kỳ phát triển rực rỡ. Bên cạnh Ribon, Nakayoshi, Margaret và Shojo Friend, nhiều tạp chí mới như Hana to Yume, Princess, LaLa hay Ciao lần lượt ra đời. Đây là nơi xuất hiện những tác phẩm kinh điển như The Rose of Versailles, Glass Mask hay Crest of the Royal Family.
Bìa tạp chí Shojo Friend, phát hành ngày 24/06/1969.
Cùng thời gian này, nhóm tác giả được biết đến với tên gọi "Hoa của năm 24" (花の24年組), chỉ những tác giả sinh khoảng năm Showa 24 (1949), như Moto Hagio, Keiko Takemiya và Ryoko Yamagishi, đã mở rộng giới hạn của shojo manga khi đưa vào truyện tranh những chủ đề như khoa học viễn tưởng, tâm lý con người và tình yêu đồng tính nam. Từ thập niên 70 trở đi, cũng giống như shonen manga, shojo manga không còn chỉ giới hạn ở độc giả nữ.
Một trang truyện Rumi-chan Kyoushitsu trong số Ribon tháng 4/1961. Ảnh: manga-bookshelf.com
Theo Ito Kazuhiro, thành công của manga Nhật Bản không chỉ đến từ tài năng của các mangaka, mà định hướng biên tập của từng tạp chí cũng đóng vai trò quan trọng. Mỗi ban biên tập đều xây dựng bản sắc riêng, từ việc lựa chọn đề tài, phát hiện tác giả mới cho đến định hình phong cách của tác phẩm. Chính sự cạnh tranh giữa các bên đã tạo nên môi trường sáng tạo năng động, giúp manga không ngừng đổi mới và mở rộng đối tượng độc giả.
Thách thức trước thời đại
Ngày nay khi công nghệ phát triển, môi trường đọc đã thay đổi khi các tạp chí giấy giảm dần sự hiện diện. Nhiều tạp chí đứng trước nguy cơ phá sản và phải ngừng xuất bản, đơn cử như tạp chí Dragon của Kadokawa sau 37 năm tồn tại đã phải nói lời tạm biệt vào tháng 05/2025.
Khi ngày càng nhiều độc giả lựa chọn theo dõi manga thông qua các ứng dụng chính thức, các nhà xuất bản đã phát triển những nền tảng như Jump+, Magazine Pocket, Manga ONE để phục vụ xu hướng này. Nhưng bất kể ở định dạng nào, tạp chí manga vẫn là trái tim của nền văn hóa 2D, nơi khởi đầu cho những tinh hoa sáng tạo của thế giới truyện tranh.